Bình thường đã là hạnh phúc (1)
Thứ bảy, 30/10/2010 12:00 AM
CHUYỆN HÀNG NGÀY
Nuôi con mới hiểu lòng cha mẹ... Tuần vừa rồi đi siêu âm trong lúc ngồi chờ đến lượt vào khám thai thì mấy bà bầu buôn chuyện với nhau. Chuyện của mấy mẹ bầu cũng chỉ xoay quanh các vấn đề như: tăng cân, khám ở đâu, đẻ ở bệnh viện nào, uống sữa gì….
Chị ngồi cạnh tôi độ hơn 30 tuổi khuôn mặt hơi căng thẳng. Để làm quen tôi khẽ hỏi: “bé nhà chị mấy tháng rồi”, chị trả lời “được 8 tháng nhưng dạo này ít thấy em bé đạp, chị lo nên đi kiểm tra”. Tôi liền vồn vã “bé nhà em cũng chả thấy đạp mấy, chắc không sao đâu chị”.
Thế rồi chị bước vào phòng siêu âm tôi ngồi ngoài chờ tới lượt nhưng vẫn quan sát được qua màn hình. Em bé nhà chị đúng là không được khỏe thật, tim phát triển bất bình thường chiếm hết diện tích khoang ngực. Toàn bộ máu trong cơ thể được chuyển đến nuôi tim. Có 4 bác sĩ đến hội chẩn và cho kết luận phải bỏ thai.
Cái kết luận khiến tôi là một người dưng với chị cũng cảm thấy lạnh toát cả người. Mang thai đến tháng thứ 8 người mẹ nào cũng chờ đợi chỉ vài ngày nữa thôi là được bế ẵm con trên tay thế mà…. Nhìn chị nước mắt ngắn dài chờ chồng đến đón mà tôi không khỏi trạnh lòng.

Cái cảm giác này giống hệt như cảm giác một năm trước khi Viettel triển khai chương trình ‘Trái tim cho em” và gia đình bệnh nhân đầu tiên tiếp xúc là một gia đình quê ở Nghệ An. Người mẹ đó tên là Nguyễn Thị Hợi. Vì bằng tuổi nên tôi gọi là bạn mặc dù Hợi có khuôn mặt già dặn hơn và một mực gọi tôi là chị. Hợi kết hôn khi mới 20 tuổi với anh Nguyễn Hữu Nhỏ người cùng làng.
Gia đình hai bên đều nghèo nên vợ chồng Hợi kế hoạch 2 năm để làm ăn có chút tiền rồi mới sinh con. Bé Tuấn ra đời trong niềm vui khôn xiết của vợ chồng cô. Thế nhưng niềm vui chưa được bao lâu thì 2 vợ chồng phát hiện ra cậu con trai mắc bệnh tim bẩm sinh. Vật lộn với những cơn co thắt của con và một năm vài lần đi viện đã khiến cho căn nhà của vợ chồng Hợi và anh Nhỏ ngày càng tuyền toàng. Ước mong cháu Tuấn mạnh khỏe chỉ còn là một giấc mơ khi bác sĩ chuẩn đoán Tuấn mắc bệnh tim bẩm sinh chứng bệnh fallo.
Con bị bệnh, kinh tế thì khó khăn khiến Hợi không muốn sinh thêm đứa nữa nhưng sâu xa hơn là Hợi sợ, sợ đưa thứ 2 cũng sẽ giống anh nó thì cô và chồng sẽ không biết sống như thế nào. Nhưng rồi niềm khao khát được làm mẹ, được có một đứa con khỏe mạnh lại thôi thúc cô mang thai lần thứ 2.
Vợ chồng Hợi được một người ở Viettel giới thiệu và nộp hồ sơ vào chương trình "Trái tim cho em”. Chờ đợi một thời gian, cháu Tuấn cũng được gọi khám, 2 vợ chồng vui sướng bắt xe từ Nghệ An lên Hà Nội từ đêm để tới nơi phẫu thuật, nơi mà cả gia đình đặt niềm hy vọng, thật sớm. Việc khám bệnh diễn ra lâu hơn dự kiến nên 2 vợ chồng phải ở lại thêm một ngày chờ kết quả. Nửa đêm hôm đó người chồng gọi cho tôi nước mắt ngắn dài “Cô ơi con tôi sắp chết rồi, cô cứu cháu với”.
Sự hoảng loạn tinh thần và chất giọng Miền Trung làm tôi nghe mãi mới hiểu được sự tình. Hóa ra 2 vợ chồng lên khám rồi thuê một phòng trọ gần viện để chờ kết quả. Tối hôm đó cháu đòi ăn kẹo và bị hóc, tím tái hết cả người. Tôi vội gọi cho Chị Thoa người phụ trách chương trình “Trái tim cho em” bên viện Nhi nhờ can thiệp. Ca mổ lấy dị tật cho cháu được tiến hành ngay nhưng do sức khỏe yếu nên mãi mà cháu vẫn không tỉnh.
Chiều hôm đó tôi cũng một cô bạn phóng viên bên Đài Tiếng nói Việt Nam tên Phương cùng sang viện. Nhìn cảnh tượng Hợi bụng chửa vượt mặt ngồi ngoài buồng bệnh cách ly của con nước mắt ngắn dài mà chúng tôi không khỏi bùi ngùi.

Tôi vừa thương cô vừa lo vì nếu đứa trẻ trong buồng bệnh không tỉnh thì liệu Cô có đủ bản lĩnh để vượt qua nổi đau và mẹ tròn con vuông được ko?
Gửi cho cháu nhỏ một chút tiền quà, chúng tôi đi tìm bác sĩ phẩu thuật và được bác sĩ cho biết “Các bác sĩ đã làm hết sức mình để cứu cháu bé, việc cháu có thoát được hôn mê không phải chờ hết ngày mai mới biết được”. Tôi nhờ bác sĩ theo dõi và để ý đến gia đình bệnh nhân rồi chúng tôi rời khoa hồi sức cấp cứu của Bệnh viện Nhi trong ánh nắng chiều sắp tắt nhưng ước vọng lớn về sự hồi sinh của cháu Tuấn thì đang lớn dần trong chúng tôi.
Thật may mắn, sau ca phẫu thuật lấy dị tật, đồng thời được làm thủ thuật thông tim, cháu Tuấn đã hồi tỉnh. Nhưng đến giờ cháu vẫn chưa thể phẫu thuật tim được do thể trạng, nhưng vẫn định kỳ được các bác sỹ Viện Nhi TW kiểm tra và tư vấn. Đã đến tuổi đi học nhưng cháu vẫn phải ở nhà vì sức khỏe không đảm bảo. Còn Hợi, cô đã mẹ tròn con vuông, hạnh phúc biết bao vì đứa con thứ hai của cô là một đứa trẻ bình thường.
Hoàng Thị Phương - Viettel Telecom