Yêu thương không bao giờ là mong manh

Thứ sáu, 10/09/2010 12:00 AM

NGƯỜI VIETTEL

Lê Thị Quỳnh Hương
Viettel Telecom

Vào một ngày lễ, khi đi qua một cửa hàng bánh ngọt, Quỳnh Hương- Viettel Telecom thấy người ta bán những phần bánh thừa (sau khi gắt gọn cho bánh theo hình đẹp hơn) rất rẻ. Cô chợt nảy ra ý nghĩ mua những phần bánh đó để tặng những em nhỏ đang chữa bệnh trong Bệnh viện Nhi, những em bé cô đã từng biết, từng nghe qua chương trình Trái tim cho em của Công ty. Đó là những em bé của những gia đình nghèo đã kiệt quệ vì chạy chữa cho con.

Tôi vừa bước ra khỏi khoa tim mạch của bệnh viện Nhi Trung ương. Một mình tôi bước đi trên hành lang rộng, dài, sâu hun hút, gió thổi buốt da. Tôi khóc. Hôm nay có nhiều việc khiến tôi rất xúc động.


Lúc ở trong phòng bệnh, tôi đã kịp ngăn dòng nước mắt khi mẹ bé Bạch Kim đưa cho tôi đọc bức thư mà bé viết gửi cho bố, khi mà mẹ bé kể phòng bên cạnh mới có một bé khác mới mất. Khi mới gặp bé Kim, khuôn mặt bé ủ rũ, mẹ bé kể, bạn bè, thầy cô gọi điện hỏi thăm bé không nghe, chỉ khóc hoài.

Bé vừa mới được phẫu thuật lắp thêm máy trợ tim và lại sắp phải chuyển viện chữa thêm bệnh thận. Tôi cười thật tươi, cố gắng cười thật tươi "Cô bảo này, con nên cười tươi giống như cô nè. Con cười chắc xinh lắm. Con mạnh mẽ lên nào, cười tươi, lạc quan để chóng khỏi bệnh. Con khỏe rồi ba mẹ sẽ hết lo lắng. Ba mẹ yên tâm làm việc. Còn tiền chữa bệnh cho con sẽ có nhiều người tốt giúp con."

Thế là bé cười. Bé Kim có đôi mắt to, tròn, rất sáng, chiếc miệng xinh xinh. Nhìn bé cười, mắt long lanh rạng rỡ khiến tôi cảm thấy hạnh phúc vô cùng.

Tôi nhớ lại ánh mắt bỡ ngỡ, ngạc nhiên, nụ cười hạnh phúc của ba mẹ con cậu bé đánh giầy ở gần khách sạn Hà Nội, của ông lão lang thang ngồi ở cổng Văn Miếu buổi trưa nay khi nhận những hộp thức ăn tôi đưa. Đó là những hộp thức ăn mà tôi vớt ra từ nồi lẩu gà mà do vội vã đi xem phim nên cơ quan tôi không ai đụng đũa tới.

Và những điều này khiến tôi thấy mình hạnh phúc.

Bình hường, như những ngày 8/3 mọi năm, sói vẫn bên cạnh tôi nhưng năm nay thì không. Năm nay tôi hơi buồn vì sói không ở cạnh, nhìn dòng người qua lại tíu tít khiến tôi chợt nghĩ, tôi đã từng có nhiều ngày lễ, nhiều hoa, nhiều quà bên người yêu thương. Hôm nay cũng sẽ có rất nhiều người như tôi. Vậy tại sao tôi lại không làm một điều gì nho nhỏ cho một ai đó nhỉ? Tôi nên chia sẻ sự yêu thương với mọi người. Và tôi đã làm điều tôi mong muốn. Và hôm nay tôi cảm thấy hạnh phúc.

Cảm ơn sói vì đã giúp em thêm mạnh mẽ, thêm yêu thương để làm được thêm nhiều việc có ích. Có gần thì ắt cũng có lúc xa, nhưng yêu thương thì không có xa hay gần. Tình yêu là bất diệt, yêu thương là mãi mãi.

Nếu có ai nói với tôi rằng "Yêu thương là mong manh" thì tôi sẽ bảo với người đó rằng "Yêu thương của bạn không phải là yêu thương. Yêu thương của bạn là sự ích kỷ. Với tôi, yêu thương không bao giờ là mong manh, chỉ có yêu thương mới khiến người ta thêm nhân ái, bao dung, chỉ có yêu thương mới giúp con người gần nhau hơn,chỉ có yêu thương mới cho ta biết làm những việc có ích, chỉ khi có yêu thương mới khiến chúng ta tạo ra những kỳ tích, những điều kỳ diệu. Vậy yêu thương là mãi mãi, là bất diệt. Ai dám bảo yêu thương là mong manh?"

Ý kiến bạn đọc(0)
Họ tên bạn:   Địa chỉ email:
*   *
 
Tiêu đề:
Nội dung:    
Mã xác nhận: