"Tôi lỡ yêu Viettel mất rồi"

Thứ hai, 09/08/2010 12:00 AM

CHUYỆN HÀNG NGÀY

Thu Lê
Công ty Xuất nhập khẩu Viettel

Vào Viettel đã gần 3 năm, tôi vẫn nhớ như in kỉ niệm ngày đầu làm việc ở nơi đây, để rồi, lỡ như có ai hỏi rằng : Bạn có ý định đổi sang đơn vị khác không ?, thế nào tôi cũng cười trừ mà trả lời rằng : “Không, vì tôi lỡ yêu Viettel mất rồi”

Tôi vào Viettel như một sự tình cờ trong khi chờ đợi một đơn vị khác gọi đi làm. Nói thật là lúc đầu tôi thấy không dễ chịu vì cách quản lý ngặt nghèo về thời gian. Tôi đã phải học từ cách không được phép đi làm muộn một giây, xử lý nhanh công việc… Hết thời gian thử việc, tôi được điều chuyển sang ban kinh doanh ĐTDĐ. Bộ phận tôi khi đó có 4 người thì 2 người là mới. Chúng tôi ko có thời gian để tập làm “cho quen” như nhiều nơi khác, mà thực sự phải bắt tay ngay vào guồng quay công việc.
Lần đó, cả phòng tôi phải cùng nhau tham gia xây dựng chương trình truyền thông khuyến mại lớn nhất trong năm. Chỉ còn một tuần nữa là đến ngày bắt đầu “ cuộc chiến” với chương trình. Trong đó sẽ có đến 3 ngày chúng tôi phải nhận hàng và chuyển hàng về các CNVT tỉnh. Chỉ có 4 ngày để hoàn thiện, mà bản kế hoạch vẫn còn sửa chữa. Sáng thứ 7, cả phòng đến sớm, quyết tâm trong ngày phải hoàn thiện thủ tục và ký hợp đồng cho kịp chương trình. Mỗi người một viêc, tôi được giao nhiệm vụ tổng hợp, đối soát các hạng mục. Tổng hợp lại đến cả trăm con số chi tiết trong tổng thể chương trình, quả thực không đơn giản như tôi nghĩ.

Đã 10h sáng. Giữa mùa đông lạnh giá của Hà Nội mà mồ hôi tay tôi vã ra. Những con số rối vào nhau lằng nhằng. Có ai đó vỗ vai tôi: “Cứ bình tĩnh em ạ, mình còn cả buổi chiều nay để hoàn thiện cơ mà”
Để thực hiện một chương trình cần chuẩn bị nhiều thứ văn bản “con con” hơn một hợp đồng rất nhiều. Buổi chiều, một đồng nghiệp trong phòng buộc phải về nhà vì có việc quan trọng. Công việc sẽ phải đẩy nhanh hơn.

19h. Cả phòng thở phào vì mọi thứ đã xong. Mệt và đói. Từ sáng đến giờ mỗi người chỉ một cái bánh mì bỏ bụng. Chúng tôi thống nhất sẽ đến nhà sếp trình bày. Bởi nếu hợp đồng không ký ngay bây giờ để trong đêm tiến hành in vật phẩm cho chương trình, sẽ không kịp ngày chuyển về các cơ sở.
Tôi sắp xếp lại đầy đủ bộ giấy tờ trình ký thì mới phát hiện ra maquet thiết kế về ý tưởng chương trình bị sai một lỗi cơ bản. Lúc đấy tôi bắt đầu cáu. Không thể kiềm chế được vì lao lực cả ngày hôm nay, chẳng lẽ chỉ vì thế mà không thể trình ký, đồng nghĩa với việc không kịp chạy chương trình? Tôi quát lớn. Bình thường có lẽ tôi đã bị mắng rồi nhưng lúc đó cả phòng chỉ im lặng. Có lẽ mọi người đã có nhiều kinh nghiệm và đủ bình tĩnh hơn tôi. Tôi đứng bất động vài giây và muốn khóc. Khi đó, Trưởng phòng tôi mới lên tiếng: “Chúng ta làm lại maquet và in ra mất khoảng 2 tiếng đúng không nào? Không sao, 9h tối vẫn không phải là muộn quá! Lúc đó vẫn đi trình ký được!”. Tôi đã bình tĩnh hơn. Tôi gọi điện cho gia đình báo sẽ về muộn. Trong khi đó Trưởng phòng đã phân công xong công việc. Tôi và một anh nữa trong phòng sẽ đi trình ký.

21h tối. Hôm nay gió mùa đông bắc về. Thời tiết đã chuyển từ dịu mát lúc giao mùa sang hẳn mùa đông buốt giá. Anh cùng phòng chỉ mặc phong phanh chiếc áo sơ mi đưa tôi đi trong gió lùa và mưa phùn lắc rắc. Tôi ngồi sau xe thấy anh rét run. Tôi bảo anh dừng lại mua tạm cái áo mặc cho đỡ lạnh nhưng anh sợ không kịp. Đi trong giá lạnh và bụng đói mềm mới cảm nhận hết được khắc nghiệt mùa Đông. Lạnh thật!
22h. Thật may là chúng tôi đã ký xong. Nhưng chưa hết, Công ty ký hợp đồng thực hiện lại yêu cầu có con dấu xác nhận và chuyển lại ngay, họ mới cho tiến hành triển khai in ấn đêm nay. Tôi muốn lả ra vì mệt, muốn để đến sáng mai nhưng không kịp. Tôi và anh cùng phòng tự động viên nhau qua nhà chị Văn thư phiền chị qua công ty đóng cho con dấu. Tôi vẫn nhớ như in hình ảnh hai anh em đứng chờ ở đầu ngõ, có hàng bánh mì rao qua, anh vừa mua xong thì chị Văn thư ra. Thế là chiếc bánh mì vẫn nằm gọn trong túi. Đi trong đêm, cảm giác thắc thỏm vì cảnh sát cơ động có thể tuýt còi bất kỳ lúc nào vì tội đèo ba…
Khi mọi thủ tục hoàn thành và bàn giao xong. Tôi nhìn đồng hồ đã hơn 23h Đã khuya lắm rồi. Nhưng mọi việc đã hòan tất. Và tôi rất hạnh phúc, dù đôi chân đã rã đi vì mệt mỏi. Tôi nghĩ lại một ngày và thầm cảm ơn những đồng nghiệp của tôi. Không có sự chung sức và động viên của họ, có lẽ tôi đã bỏ cuộc. Chợt thấy vui vì sáng mai thức dậy muốn được đi làm, chợt thấy gần gũi với đồng nghiệp và ngôi nhà Viettel… Đến giờ, sau 3 năm, tôi càng cảm thấy yêu hơn “ngôi nhà chung Viettel” của mình.


Lê và các bạn đồng nghiệp

Ý kiến bạn đọc(1)
  • Em cũng rất yêu Viettel

    Hi chị Tú. Em nhìn thấy chị là nhận ra ngay Bác phó nháy buổi liên hoan mừng giải đấu Bóng đá sang nay đây mà Em ở bên TT Chăm sóc khách hàng Khi nào có ảnh của chúng em ở buổi liên hoan sáng nay thì gửi em xem với nha Thanks!

    ( Vũ Thị Hà)

Họ tên bạn:   Địa chỉ email:
*   *
 
Tiêu đề:
Nội dung:    
Mã xác nhận: