Tản mạn Viettel từ góc nhìn người mới
Thứ ba, 18/01/2011 12:00 AM
Nếu có điều gì đặc biệt ở Viettel thì đó chính là thứ văn hóa đậm chất lính của doanh nghiệp này. Chính nó đã gây dựng cho doanh nghiệp này nguồn lực nhân sự năng động, quyết liệt và thống nhất chặt chẽ từ trên xuống dưới.
1. Đêm Giao thừa Tết Mậu Tý (2008), vị Tổng giám đốc một tập đoàn viễn thông đi chúc Tết cán bộ trực chiến. Giữa bữa tiệc nhẹ mừng tân xuân, vị Tổng giám đốc chùng giọng nói với tả hữu: “Hiện tại, chúng ta vẫn đang dẫn đầu, nhưng Viettel đang đuổi theo rất sát. Tôi đã thấy cách làm của họ: rất quyết liệt. Họ quyết liệt trên từng chiến trường, từng khách hàng. Nếu chúng ta không thực sự cải tổ, họ (Viettel) sẽ vượt chúng ta trong năm nay chứ không phải lâu la gì nữa”.

Sự căng thẳng trên nét mặt của người đứng đầu khiến bữa tiệc chùng xuống. Cuối năm ấy, Viettel trở thành mạng thông tin di động lớn nhất Việt Nam thật. Dù lường trước, nhưng họ vẫn để Viettel vượt qua mà không thể cản nổi.
2. Hai năm sau, tôi trở thành nhân viên mới của Viettel. Một phần lý do của việc đó chính là ám ảnh về sự quyết liệt đã khiến vị Tổng giám đốc nọ mất ăn mất ngủ.
Quả nhiên, cái nhịp độ khẩn trương thể hiện ngay từ những ngày đầu. Nhập cuộc, 6 nhân viên mới được giao nhiệm vụ với một website mới tinh. Mọi người khi đó hầu hết chưa làm tin điện tử bao giờ, không biết cắt ảnh với Photoshop, chưa một lần tiếp xúc với phần mềm CMS, … Chỉ tiêu bổ xuống, cả nhóm xoay vần làm sao để tăng view, bài nào nên duyệt, bài nào nên bỏ, vừa làm vừa cải tiến,… Sau 2 tháng, những kỹ năng biên tập, trình bày của một tin bài trực tuyến đều được anh chị em thành thục không khác gì một phóng viên chuyên nghiệp. Về sau, mọi người mới hiểu thế nào là “cho nó vào chỗ chết thì nó sống”.
3. Một năm làm việc tại Viettel, nhóm chúng tôi cũng có người đi người ở. Có người đã lên trưởng ban, cũng có người chán nản, than thở và bỏ cuộc. Dần dần, tôi cũng hiểu được rằng: Cái cỗ máy khổng lồ này không dành cho tất cả mọi người. Nhưng nếu một người đã có thể trụ lại được tại Viettel thì quăng vào đâu cũng sống.
Cái áp lực ở Viettel không phải ai cũng có thể chịu được. Sức ép đó không phải đến từ công việc mà từ chính sự bắt nhịp với guồng máy hoạt động ở mức độ cao. Nếu hòa cùng với nó, lực đẩy sẽ đưa bạn tiến rất nhanh. Chỉ cần dừng lại, bạn sẽ bị hất ra khỏi cỗ máy. Cái áp lực đó đến với người mới nhập cuộc từ khi học bởi không có ai “cầm tay chỉ việc”. Mỗi người phải tự cóp nhặt từng kiến thức, kỹ năng để hoàn thành công việc. Những kiến thức ấy xuất phát từ thực tiễn, do người làm tự đúc kết rút ra sẽ gắn chặt với người đó.
Càng làm, cái guồng máy xung quanh càng rầm rập lao tới. Những buổi tối ngồi trực thấy giám đốc trung tâm lạch cạch ngồi gõ máy tính đến 7-8 giờ. Ngày bảo vệ học việc, tôi thấy anh Việt Dũng (khi đó còn làm Phó Giám đốc Viettel Telecom) liên tục họp với các chi nhánh đến 9-10 giờ đêm thì lấy làm lạ lắm. Một chị nhân viên cũ giải thích: “Ở Viettel, các anh ấy làm việc như vậy là bình thường”.
Chính áp lực đó đòi hỏi người làm việc phải chủ động tìm hiểu, đánh giá và có cách giải quyết để hoàn thành công việc của mình. Theo thời gian, sự chủ động đó sẽ hình thành một kỹ năng xử lý vấn đề một cách có hệ thống – yếu tố quan trọng để “thành công ở bất kỳ đâu”.
4. Sau 1 năm làm việc tại Viettel, từ một tay phóng viên lãng tử, tôi đã trở thành một công chức đĩnh đạc. Điều này cũng dễ hiểu vì văn hóa hình thành nhân cách.
Bên bàn nhậu cuối năm, một anh bạn phóng viên cũ hỏi tôi: “Mày làm ở đó thì được cái gì mà chịu khó thế?”. Câu trả lời thật ngắn gọn: “Tao thích văn hóa Viettel”. Một anh bạn khác từng làm ở Trung tâm Phần mềm nói: “Thích cái gì chứ, tao ra khỏi đó như vừa ra khỏi tù”. Tôi đáp: “Đã là văn hóa thì hòa nhập chứ không phải tuân thủ. Hòa nhập được thì tự nhiên thấy thoải mái, không được thì thấy khó chịu là đúng rồi”.
Sự thay đổi này thậm chí, tôi cũng không nhận ra. Cho đến một lần đi trực về muộn, tôi vừa lấy xe ra khỏi cơ quan một đoạn thì một cô gái xin đi nhờ ra bến xe. Khi đó mới hơn 9 giờ đêm, nhưng đoạn đường hơn 2 km toàn công trường và bãi cỏ hoang tối om trở thành thách thức lớn cô gái nếu đi bộ. Sau khi giới thiệu là đang làm việc tại Fsoft, cô gái hỏi: “Anh làm ở Viettel đúng không?” Tôi giật mình: “Sao em biết?” Cô gái đáp: “Ở tòa nhà công ty em có mấy tầng Viettel thuê. Các anh ấy có gì đó giống giống anh, thấy tin tưởng và an tâm. Vậy em mới dám đi nhờ…”.
Hưng Hải