Đường lên Mường Lát (Story 2)
Mai Lê
Đêm ở bản không điện
5 giờ sáng đoàn chúng tôi xuất phát, đúng 4h chiều chúng tôi đến Mường Lát (Thanh Hóa).
Người đau dừ. Mất trọn một ngày mới đến nơi. Chưa làm được việc gì, kể ra cũng tiếc tiếc. Nhưng mệt quá, ai cũng thều thào nói không ra hơi rồi. Alô anh Ánh PGĐ đang làm việc với trường sĩ quan chính trị để chuẩn bị lớp đào tạo tin học cho nhân viên địa bàn ở Mường Lát (tranh thủ lên thì phối kết hợp nhiều việc).Vẫn cứ thấy sốt ruột, chưa làm được việc gì. Anh Ánh bảo "Hẹn 6 giờ ăn cơm nhé, anh vẫn đang phải làm việc, hôm nay bọn em mệt rồi, nghỉ đi thôi". Nghỉ một lúc, vẫn sốt ruột, tôi chạy sang gặp anh Quang – trưởng trung tâm huyện Mường Lát hỏi han thông tin huyện. 6h, anh Ánh gọi đoàn đi ăn cơm, tranh thủ làm quen với mấy bác sở ban ngành huyện. Ăn cơm khi chưa làm được việc gì, hic, sốt ruột lắm. Cả mấy bác nhà báo và tôi đều cảm thấy thế. Mấy anh em bàn nhau, mình tranh thủ đi một bản dân tộc ở trên này. Theo lời kể của anh Quang trưởng trung tâm, bản chưa có điện nhưng ai cũng có điện thoại và Viettel thì phủ "đầy sóng". Thế mới khó tin chứ, mà lại chỉ cách huyện có 3 cây thôi. Đường đi nhỏ lắm, không đi được ô tô, anh Quang đi mượn 3 cái xe máy về, mấy anh em lên đường.
Bình luận (1)
Hay (6)
Đường lên Mường Lát (Story 1)
Mai Lê
Bắt đầu là kế hoạch đi Mường Lát.
Thứ 2, Tôi gọi điện lên trao đổi với anh Ánh – PGĐ chi nhánh Thanh Hóa về kế hoạch đi Mường Lát cuối tuần, trong 3 ngày phải hoàn thành mọi kế hoạch làm việc. Anh rất ngạc nhiên: "Làm sao mà đi như thế được hả em?Nhất là em, em không đủ sức đâu""- Phóng viên của em không thể đi quá hơn, mà Mường Lát thì vì quá khó khăn nên mình chưa dẫn được phóng viên nào đi thực tế cả. Em đi được. " "- Vì em chưa đi Mường Lát bao giờ nên mới nói thế! Đường đi vô cùng khó khăn, nhất là với thời tiết mưa gió như thế này, nếu trời mưa, chắc chắn không lên tới nơi được" "-Anh cứ giúp đỡ em, công việc là trên hết, em không sợ đâu, nếu bất khả kháng, em sẽ ở lại thêm".
Bình luận (2)
Hay (12)
Mới ra tù tập leo núi
(Xin phép Bác cho cháu lấy tên bài thơ của Bác để đặt tiêu đề cho entry của cháu ạ. )
Ngọc Điệp
--------------
Sau khi bị giam lỏng ở trên máy bay và các sân bay mất mấy ngày, nghỉ ngơi một buổi tối, sáng hôm sau chuyên gia truyền thông hớn hở đến Natcom làm việc.
Các chuyên gia Viettel đi làm đều có xe ô tô đưa đón (oách chưa?), cứ đủ người (khoảng 6,7 người) là lên một xe chở thẳng từ nhà ở đến Công ty, bắt đầu từ 6h sáng. Đường đi ở đây toàn đèo dốc, ngoắt nghóe và đường nội thị toàn ổ gà, ổ trâu. Còn lái xe ở đây thì ưa tốc độ, chân ga lúc nào cũng hết cỡ, bẻ lái cứ vèo vèo, cứ vài phút lại thấy rẽ ngoặt một cái. Từ nhà mình ở đến Công ty mất khoảng 40-45 phút. Có một chuyện rất hay là khi mình hỏi: từ nhà đến Công ty bao xa? Thì không có người Viettel nào trả lời được con số về độ dài đường đi cả, mà ai cũng chỉ nói về thời gian tiêu tốn cho việc đi ấy. Điều đó được lý giải rằng: ở đây chỉ cần quan tâm đến bao nhiêu thời gian để sắp xếp công việc chứ quan tâm quãng đường làm gì, à há.
Bình luận (5)
Hay (4)